Vào mùa

Vào mùa

Cũng giống như bao người khác, tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê thuộc Đồng bằng Sông Hồng – nơi có phù sa bù đắp. Sinh ra và lớn lên cùng với ruộng đồng nên tôi hiểu cái cảm giác thế nào là mùi của đồng quê thân thuộc. Lớn lên đi học rồi đi làm trên thành phố công việc nhàn hạ không phải vất vả với ruộng bùn như xưa, thèm được một lần trở về quê hòa mình vào cái cảm giác quê nhà lắm.

Ở quê tôi mùa này nắng gắt, nắng chói chang trên ruộng hay xuống đường đều một màu như nhau. Nắng đến phát điên, phát dại ấy vậy mà lại đúng dịp lúa làng trên xóm dưới bắt đầu chín. Theo chân mẹ ra đồng, đứng ở trên bờ phóng tầm mắt ra xa thấy cánh đồng chỗ nào cũng một màu vàng rực. Hạt nào hạt ấy căng tròn, trĩu nặng cả thân cây, đang thẩn thơ thả hồn theo gió thì chợt nghe thấy giọng mẹ nói: “Mai nhà mình gặt lúa nha con”. Nghe mẹ nói thế mà tôi sướng mê cả người, nhớ lại cái cảm giác được ra đồng đi gặt mà không nói được gì.

Sáng hôm sau, cả nhà đều dậy thật sớm, ai vào việc ấy. Tôi thì bắt đầu nhóm bếp nấu đồ ăn sáng cho cả nhà, mẹ lấy thóc cho gà, cho vịt ăn còn bố và anh trai tôi thì lo chuẩn bị xe cộ chuẩn bị ra đồng. Xong xuôi công việc cả nhà bắt đầu ăn sáng sau đó tôi theo bố ra đồng, ngồi chỗm chuệ trên thùng của chiếc xe, tiếng máy nổ ròn tan làm tôi rạo rực trong lòng. Thoáng chốc đã ra đến bờ ruộng, tôi nhảy tọt xuống xe và mọi người ai cũng bắt tay ngay vào công việc của mình. Ai cũng vui mừng, phấn khởi cười nói rổn rang. Mọi người ai cũng hoan hỉ , cười nói rổn rảng. Tất cả đứng dàn hàng ngang cua tay liềm xoèn xoẹt. Chị tôi ,nhà ở tít làng bên cũng tong toe cắp nón đi gặt giúp.  Riêng tôi, vừa gặt, vừa có điều gì đó thật sâu kín không thể nói ra bằng lời chỉ biết niềm xúc cảm ấy cứ chất chứa trong lòng cứ mọng, ngọt như mật ong. Lâu lâu các chị tôi lại hỏi chuyện ở thành phố, tôi chỉ gật đầu ứ hự rồi cho qua. Mọi người đâu có biết tôi đang ấp ủ điều gì đến cồn cào ruột gan . Chị tôi thì bảo : Nhìn mày tương tư lắm!

Vừa gặt, cứ mải truyện trò nên ông mặt trời đã xéo ngang lưng. Đàn ông thì ngừng cắt đi gánh lúa, gánh xong lại chở lúa về. Nhìn ai cũng tướp táp mồ hôi, đầm cả vai áo. Lúa về đến sân đã thấy bác thợ máy tuốt lúa đợi sẵn ở ngoài cửa. Đúng là thời buổi thông tin, khoa học có khác, loáng cái trong sân đã có đống thóc to. Lúc này cả nhà mới thở phào nhẹ nhõm. Vậy là đã xong một đám!

← Bài trước Bài sau →