Tuổi thơ cùng mùa hoa xoan nở

Tuổi thơ cùng mùa hoa xoan nở

Năm tháng đi qua, dòng thời gian mải miết chảy nhưng mùa hoa xoan vẫn lắng đọng mãi trong lòng tôi. Là một người con gốc Bắc theo gia đình vào Sài Gòn sinh sống cũng mới chỉ được mấy năm, cứ mỗi lần thời tiết se se lạnh có những cơn mưa lất phất lòng tôi lại nhớ quê da diết.

Đi trong làn mưa bụi cảm nhận cái lạnh ngọt ngào chợt xao xuyến đến lạ, lại nao nao nhớ về những ngày xưa ấy cũng mùa này hoa xoan bắt đầu bung nụ, những cánh hoa nhỏ xíu mảnh mai rơi rơi trong gió nhẹ, trong mưa bụi phập phồng. Chợt khao khát thèm nhớ cánh hoa xoan tím ngắt dịu dàng vương lên mái tóc, nhẹ nhàng buông trên áo, trên vai.

Ngày ấy tôi chẳng biết gì nhiều nhưng mỗi lần ngước nhìn hoa ngơ ngác tím ngoài vườn, trong lòng lại trào lên một nỗi buồn mênh mang thầm lặng. Mùa hoa xoan nở đồng nghĩa với mùa của mưa phùn, gió lạnh dầm dề hết ngày này qua ngày khác. Ở quê tôi trong vườn nhà nào cũng phải có một hàng xoan tím nó như một biểu tượng, một nét riêng của làng. Cũng nhiều lần tôi thắc mắc hỏi nội tại sao ở đây nhà nhà đều trồng loại cây này mà không phải một thứ khác, nội nói “ngày xưa khi mà sinh được con trai thì nhà nào cũng phải trồng cho mình những chục cây xoan để lấy gỗ làm nhà cưới vợ.” Rồi kí ức lại ùa về trong tôi ngoài vườn rặng xoan cứ mặc nhiên trút hoa tím tái một góc trời. Và muỗi, muỗi hoa xoan bay ra nhiều vô kể, tưởng chừng mỗi con muỗi là được nở ra từ một nụ hoa xoan. Chị em tôi lại cùng nhau đi bắt muỗi chờ mẹ dọn cơm chiều trong cái tiết trời se se lạnh đó.

Giờ đây xoan làng tôi đã đi vào kỷ niệm, đi mỏi chân mới gặp một cây xoan đơn côi đứng ở góc vườn âm thầm lặng lẽ buông hoa. Mùa hoa xoan như một lời thầm thì của quê hương luôn hiện về trong tiềm thức. Mỗi khi trời se se lạnh, mưa bụi trong lòng tôi lại rưng rưng nhớ về ngày xưa ấy, nhớ về một thời khó khăn vất vả nhưng ấm áp sâu nặng tình người.

Năm tháng qua đi, dòng thời gian mải miết chảy nhưng những mùa hoa xoan vẫn lắng đọng lại trong tâm tưởng tôi. Cái màu tím dung dị thuần khiết của làng quê ấp ủ bao nỗi nhớ nhung xao xuyến, vấn vương khơi dậy một nỗi niềm.

Bao giờ cho đến ngày xưa…

← Bài trước Bài sau →